Trở về cách đây 7 năm tôi lại nhớ những ký ức về một
người bạn thân. Người bạn ấy đã cho tôi hiểu giá trị của cuộc sống là
như thế nào.
Năm đó tôi mới học 8, lớp tôi các bạn chia bè kéo cánh, mỗi người một nhóm. Và tôi cùng mấy đứa bạn thân vào một nhóm.
Hồi đó, tôi cũng ham chơi và lao vào những thứ tình
yêu con nít. Rồi tôi bị người con trai kia bỏ rơi, tôi thấy hụt hẫng vô
cùng, thêm vào đó là chuyện học hành ngày càng kém, tôi buồn chán và bắt
đầu sống lạnh lùng với mọi người.
Tôi ít nói lại hay ngồi một mình nghĩ về những chuyện
buồn để rồi lại khóc một mình, bị bạn bè trêu trọc tôi giận hắn và cố
gắng học nhưng tôi đã mất dần kiến thức, bởi thế tôi lại càng nản và bế
tắc hơn.
Nhưng thật may mắn cho tôi khi đó đã gặp được một
người bạn tốt. Bạn ấy là người đã tận tâm ở bên cạnh tôi và lắng nghe
những tâm sự của tôi. Dù bạn ấy là một người con trai, nhưng tôi học
được bạn ấy cách sống nội tâm và chan chứa tình cảm.
Bạn ấy tình cờ ngồi cạnh tôi khi cô giáo chủ nhiệm
phân công chỗ ngồi. Có rất nhiều chỗ ngồi, bạn ấy có thể chọn ngồi cạnh
những bạn gái khác vừa xinh, vừa học giỏi nhưng bạn ấy lại chọn chỗ ngồi
gần tôi.
Khi đó tôi đang ngồi cặm cụi chép bài tập cho tiết học
sau thì bạn ấy nói: “Cho tớ ngồi đây nhé”. Tôi ngẩng đầu lên và bảo:
“Cô phân cậu ngồi đây ah. Sao cậu không ngồi chỗ khác. Tớ không thích
ngồi cùng con trai nữa.”. Bạn ấy nhìn tôi một cách trìu mến và bảo: “Ừ!
Cô giáo phân tớ ngồi đây. Rồi bạn ấy ngồi xuống bên tôi.
Những ngày sau đó tôi vẫn với thái độ đó không thích.
Tôi còn nhớ như in là hồi đó đi học bọn tôi còn ngăn bàn nhau. Tôi bảo
với bạn ấy rằng: “Ai sang bên bàn nhau thì sẽ bị đánh ”. Tôi vừa nói
xong bạn ấy đã đặt tay sang phía bên tôi. Với tính cách cũng bướng bỉnh
nên tôi lấy thước đánh mạnh vào tay bạn ấy. Tôi nghĩ cái đánh đó chắc
rất đau nhưng bạn ấy vẫn bảo: “Đánh thế chẳng đau” và cười.
Tôi vẫn kệ và không nói chuyện với bạn ấy. Thấy tôi
không nói chuyện bạn ấy viết giấy đưa cho tôi, “Sao không nói chuyện với
tớ, tớ và bạn học cùng lớp mà”. Tôi viết lại bảo không thích. Tình
trạng đó kéo dài hơn một tuần đến khi có môn kiểm tra toán thì tôi mới
hiểu được sự quan tâm của bạn ấy dành cho tôi.
Là một người đã dốt môn toán và từ sau việc lười học
tôi chẳng làm được bài tập, bạn ấy thấy tôi ngồi cắn bút và bảo: “Cậu
không làm được à? tập trung làm đi”. Thế là bạn ấy cứ cắm đầu làm bài.
Gần nửa thời gian thi trôi qua. Tôi chỉ làm được một phần của câu 1 ngồi
và không làm nữa. Thấy vậy bạn ấy nói nhỏ: “Đưa đề ra đây tớ xem nào.
Tôi định không đưa những sợ phải thi lại môn này nên tôi để bạn ấy xem.
Và bạn ấy làm ra giấy còn tôi thì chép vào bài thi. Khi thi xong tôi
cũng không cảm ơn bạn ấy dù một câu, về nhà làm tôi cứ suy nghĩ mãi.
Hôm sau đến lớp tôi đưa cho bạn ấy một tờ giấy nhỏ màu
hồng bên trong ghi “cảm ơn cậu hôm qua làm toán cho tớ”. Và từ tờ giấy
đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau. Càng nói chuyện tôi càng biết
tôi và bạn ấy có nhiều điểm tương đồng. Sự quan tâm của bạn ấy dành cho
tôi ngày ngày tôi cảm nhận nó nhiều hơn tôi nghĩ.
Tôi chia sẽ những tâm sự cùng bạn ấy và bạn ấy cũng
nói hết những suy nghĩ trong lòng mà bấy lâu nay bạn ấy không nói cùng
ai. Từng cuộc nói chuyện qua những trang thư nhỏ và tôi hiểu cuộc sống
gia đình bạn cũng không hạnh phúc. Bạn ấy cũng rất cô đơn và cần một
tình yêu thương bao bọc của gia đình. Tôi đã động viên bạn ấy là “Đừng
suy nghĩ nhiều. Còn có tớ và các bạn trong lớp ở bên cậu mà.”.

Tình bạn của chúng tôi cứ thế dần lớn lên cho tới giữa
năm lớp 9. Tôi thật sự đã có được niền tin vào mình khi tôi cố gắng học
tập. Bạn ấy cũng là người đã mở cho tôi một con đường hi vọng về một
tương lai tốt đẹp. Nhưng cũng thật buồn khi tình bạn đó chỉ đến hết học
kỳ 1 năm lớp 9. Sang kỳ 2 của năm học lớp 9 tôi lại suy nghĩ bởi tình
bạn mà bạn ý dành cho tôi nó đã lớn hơn đó là tình yêu.
Bạn ấy đã bày tỏ tình cảm yêu mến dành với tôi, làm tự
nhiên tôi có cảm giác lo sợ. Tôi không hiểu cảm giác đó nhiều, nhưng có
lẽ tôi biết mình không thể đón nhận thứ tình cảm đặc biệt ấy được và
tôi lo sợ vì thế mà tôi sẽ mất người bạn tri kỷ nhất.
Và sau lần bạn ấy bày tỏ tình cảm với tôi, tôi và bạn
ấy ít nói chuyện hơn đúng như những gì tôi nghĩ. Những hành động bạn ấy
bày tỏ giờ không phải là tình bạn nữa. Tôi nhớ có lần trời cũng lạnh tôi
mặc ít áo lại mưa nên rét, bạn ấy đã lấy áo khoác của mình khoác vào
người tôi. Tôi quay lại và hờn giận vì tôi không thích quan tâm thế. Tôi
bảo bạn “ Tớ không mặc đâu”. Rồi tôi ngồi ra chỗ khác.
Hôm sau bạn ấy viết thư gửi cho tôi. “Tớ rất buồn và
tớ đã khóc, thôi tớ không làm vậy nữa tớ xin lỗi cậu, bọn mình sẽ vẫn
như xưa nhé”. Tôi không trả lời và kệ đó, nhưng chúng tôi không thể như
xưa được bởi tôi cũng tập trung vào học vì là năm cuối nên ít viết thư
hơn và một phần vì người tôi thích ngày xưa lại muốn quay lại làm tôi
đôi lúc cũng động lòng.
Và cứ thế sự nhạt nhòa trong tình bạn đẹp ấy cũng phai
đi. Chỉ đến gần những ngày cuối năm học lớp 9 thì chúng tôi mới nói
chuyện với nhau, nhưng không nhiều như xưa. Năm cuối lớp tôi hồi đó cũng
đoàn kết lại vì ai cũng hiểu chẳng còn thời gian mà giận dỗi, chia bè
kéo cánh nữa.
Lớp tôi đoàn kết và chơi với nhau. Những buổi học cuối
cùng của thời THCS chúng tôi cũng viết lưu bút cho nhau. Và bạn ấy đã
viết cho tôi, tôi cũng đọc nhưng chỉ đọc qua thôi vì tôi hiểu những gì
bạn ấy viết dành cho tôi.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng bế giảng năm học cuối
cấp, nước mắt lăn dài khi chia tay nhau. Sẽ có bạn học cùng trường cấp 3
nhưng cũng sẽ có bạn học khác. Chia tay nhau, tôi và bạn ấy cũng ít gặp
nhau. Nhưng lần gặp đó cũng chỉ chào nhau nên chẳng nói chuyện nhiều và
đến bây giờ thì tôi mãi mãi không được gặp bạn ấy để chào nữa rồi.
Tôi không thể nào quên ngày đó được, ngày mà lần đầu
tiên tôi thấy tim nhói đau khi nhận được tin bạn ấy đã mất. Hôm đó tôi
đi cấy cùng mẹ về rất muộn các bạn học lớp tôi không báo được cho tôi.
Mãi đến khi tôi về thì tôi mới biết được tin bạn ấy mất do bị chết đuối.
Tôi giật mình và không tin đó là sự thật. Nhưng đến
khi mấy đứa bạn đến đón tôi ra chỗ bạn ấy bị chết đuối tôi mới tin. Nhìn
tấm ảnh trên bàn thờ tôi chẳng thể nào diễn tả cảm xúc đó. Tôi không
thể khóc được, nước mắt tôi không chảy được nhưng tôi thấy người mình
như khó thở, tôi không bước tiếp được.
Các bạn trong lớp đã phải đưa tôi về, đau nhói tim và
buồn lòng tôi về nhà và khóc rồi mở những lá thư của bạn ấy đọc lại và
cuốn sổ lưu bút. Đọc những dòng trong cuốn sổ, tôi tự trách bản thân
mình hơn khi bạn ấy viết: “Sang cấp 3 tớ sẽ đi đến một nơi rất xa mà
không ai biết tới”.
Đọc xong mà tôi sợ và thấy mình vô tâm khi không tâm
sự cùng bạn ấy. Có lẽ thời gian đó bạn ấy đã chịu nhiều đau khổ nên mới
vậy. Sáng hôm sau tôi cùng mấy bạn nữa đưa bạn ấy ra mô., nhìn bố mẹ bạn
ấy khóc than bên ngôi mộ tôi thấy đau đớn và trách sao bạn lại vô tâm
bỏ gia đình và cả lớp mình thế.
Nhiều người bảo rằng: Chắc bạn ấy cố tình làm vậy. Vì
bạn ấy bơi rất giỏi mà hôm đó đi bơi lại có 2 người bạn nữa cùng đi bơi
bạn ấy có bị chuột rút thì cũng phải kêu cứu chứ. Tôi băn khoăn mãi và
nghĩ đến những dòng lưu bút bạn ấy viết cho cả tôi và 2 người bạn thân
nữa của tôi với nội dung như thế.
Công ty gia sư Panic gồm những đội ngũ gia sư chất lượng cao bao gồm gia sư tiếng Anh và gia sư tiếng Trung và gia sư tiếng Pháp và gia sư tiếng Nhật . Cam kết mang lại kết quả học tập hoàn hảo cho con em bạn Liên Hệ Mr Tú 0946.486.568 Mr Quỳnh 0902 898 383
tag: gia sư, gia sư Toán , gia sư Lý, gia sư Hóa, gia sư Anh, gia sư Văn,
tag: gia sư, gia sư Toán , gia sư Lý, gia sư Hóa, gia sư Anh, gia sư Văn,
0 nhận xét:
Đăng nhận xét